VẾT MỰC

Tập thơ tuổi lục tuần

VẾT MỰC

Một chiều đông bước chân nơi đất khách
Nước mắt ràn vị đắng mặn đồng quê
Gió hất hơ xua mái tóc bồng bềnh
Mây giăng lối nhạn bay sầu cô lẻ.
Mặt cúi nghiêng tôi lau đôi giòng lệ
Cuồn cuộn đau vật vã dưới trời mưa
Bao lắng lo không yên cả đứng ngồi
Từng cơn lạnh tôi bùi ngùi suy nghĩ:
“Có phải chăng cuộc đời như mây xám
Như vết mực bám vào áo trắng trong
Như dòng sông mưa rơi sầu hiu quạnh
Như phù dung sớm nở chạnh sầu đông…?”
Chợt xuân về hoa lòng như ướm nở
Lưng chừng trời chim thả chữ xôn xao
Xuyên hạt nắng cành đào tươi khoe sắc
Đẹp rực màu sao phí tuổi xuân ta.
Thất bại kia vùi chôn trong quá khứ
Tổn thương nhiều nhưng chẳng có bi quan
Mọi ưu tư chan hoà theo nắng ấm
Vết mực nào tô thắm một rừng hoang.

                                             – Lá xanh – 

(Riêng tặng em gái Ngọc Hằng 1 phụ nữ đẹp, đầy nghị lực)

Tagged

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *